*

RSS
*

*
*
*

Đề bài: Hãy đóng góp ông giáo và nhắc lại cthị trấn lão Hạc thanh lịch báo tin cung cấp chó cùng với vẻ phương diện với trọng điểm trạng đau khổ

BÀI LÀM

Tôi là một thầy giáo nghèo sống yên phận vào xã. Mọi tín đồ call tôi bởi cái tên thân mật: “ông giáo”. Là một tín đồ trí thức, không vui miệng gì rộng những người không giống, cơ mà sống giữa những tín đồ nông dân trong cái tình cảnh đói kỉm, mất mùa những năm 1943 như vậy này tôi không khỏi nhức lòng, xót xa mang lại định mệnh những người đồng bào lao khổ. Người khiến tôi đề nghị suy nghĩ những độc nhất là lão Hạc - một ông lão sinh sống cô độc ngay sát công ty tôi. Tôi bắt buộc nào quên được hình ảnh của lão khi chiều qua lão mang đến đơn vị tôi đưa thông tin phân phối con chó cùng với vẻ khía cạnh với trung ương trạng âu sầu tột độ. ”

- Vừa thấy được tôi lão vẫn báo ngay:

- Cậu Vàng băng hà rồi, ông giáo ạ!

Tôi hơi giật mình hỏi lại:

- Cụ bán rồi?

Lão gật gật:

- Bán rồi! Họ vừa bắt ngừng.

Bạn đang xem: Đóng vai ông giáo kể lại chuyện lão hạc

Lão cố làm ra vẻ hưng phấn. Nhưng trông lão cười cợt nlỗi mếu cùng hai con mắt lão ầng ậng nước, tôi ý muốn ôm choàng đem lão mà lại òa lên khóc. Bây giờ đồng hồ thì tôi không xót xa năm quyển sách của tớ thừa như trước đó nữa. Tôi chỉ ái mắc cỡ cho lão Hạc. Lão đang buồn bã lắm Lúc phân phối đi bé chó ấy. Không dành lòng quan sát lão đau khổ cố kỉnh cơ, tôi hỏi:

- Thế nó mang lại bắt à?

Tôi hỏi mang lại gồm cthị xã vậy thôi tuy vậy không ngờ... Mặt lão đùng một phát co rúm lại. Những dấu nhăn xô lại với nhau, nghiền chan nước mắt tan ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên với chiếc miệng móm mém của lão mếu nlỗi trẻ con. Lão hu hu khóc... Giọng lão méo mó, tội nghiệp:

- Khốn nạn... Ông giáo ơi!... Nó tất cả biết được những điều gì đâu! Nó thấy tôi Call thì chạy ngay lập tức về, vẫy đuôi mừng. Tôi đến nó nạp năng lượng cơm trắng. Nó vẫn ăn thì thằng Mục nấp vào nhà, ngay ẩn dưới nó, cầm mang hai chân sau nó dốc ngược nó lên. Cđọng cầm là thằng Mục với thằng Xiên, hai thằng bọn chúng nó chỉ loay hoay một dịp đã trói chặt cả bô"n chân nó lại. Bấy giờ “cu cậu” bắt đầu biết là “cu cậu” chết! Này! Ông giáo ạ! Cái giông nó cũng khôn! Nó cứ làm hệt như nó trách rưới tôi; nó kêu ư ử, nhìn tôi, nhỏng muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn sinh sống với lão như thế mà lại lão xử với tôi như vậy này à?”. Thì ra tôi già bởi này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một bé chó, nó bất ngờ tôi nỡ trọng tâm lừa nó!

Lão nức nsinh sống thều thào một khá lâu năm may mắn sẻ chia nỗi nhức. Tôi cũng có phần luống cuông: quan sát fan không giống khóc lóc, khổ cực cơ mà không giúp được gì tôi thấy mình với tội. Tôi lắp bắp mấy lời an ủi:

- Cụ cứ tưởng cầm đấy chứ nó chả phát âm gì đâu! Vả lại ai nuôi chó cơ mà chả buôn bán tốt giết thịt thịt! Ta giết nó chính là hóa kiếp mang đến nó đấy, hóa kiếp để cho nó có tác dụng kiếp không giống.

Nhưng lại nhỏng lần trước, lời yên ủi của tôi chỉ càng làm lão nghĩ về ngợi rộng. Lão chua chát bảo:

- Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó nhằm nó làm cho kiếp fan, hoạ chăng vui mừng hơn một chút ít... kiếp fan nlỗi kiếp tôi chẳng hạn!...

Xem thêm: Cách Gõ Tiếng Việt Có Dấu - Bằng Bộ Gõ Telex, Vni Trên Unikey Đơn Giản

Nghe lão nói, tôi cũng rùng bản thân chua chát mang lại bao gồm thân phận của bản thân mình nữa. Tôi ngùi ngùi chú ý lão, bảo:

- Kiếp ai ai cũng chũm thôi, vậy ạ. Cụ tưởng tôi vui vẻ hơn chăng?

Gương khía cạnh lão tê đần độn đi, đôi mắt đang đục màu nlỗi chú ý đăm đăm vào vùng nào đó:

- Thế thì lần chần trường hợp kiếp tín đồ cũng khổ nốt thì ta đề xuất làm kiếp gì làm sao cho thật sướng?

Câu hỏi của lão còn ám ảnh tôi cho tận hiện nay. Lúc dó, tôi sẽ lảng di bởi một câu đùa để mời lão nạp năng lượng khoai nghiêm uống nước. Nhưng giờ đây, ngồi lại 1 mình, tôi lại đem thắc mắc ấy ra nhằm từ vấn lòng bản thân. Chao ôi! Đồng bào tôi vào loại buổi tối đất về tối trời của buôn bản hội còn bao người đau buồn, lầm than nlỗi thế? Mà đời tôi cũng đều có không giống gì đâu? Nhưng tôi lại thấy lóe lên trong lòng một tia sáng sủa của niềm trường đoản cú hào, niềm tin: đồng bào tôi tuy đói khổ, nghèo khổ nhưng lại vẫn giữ lại toàn vẹn nhân giải pháp. Nỗi nhức của lão Hạc là nỗi nhức của tình tmùi hương cùng lòng từ trọng, nỗi đau của một trung khu hồn cao đẹp nhất...